Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Bình yên trong tim mỗi người

Một người bạn của tôi đã mất liên lạc với nhau cả mấy năm trời bỗng một hôm tôi tình cờ tìm thấy nick facebook của anh và 2 đứa nói chuyện. Đủ thứ chuyện trên đời, chuyện gia đình, chuyện cộng việc, vợ con...

Bình yên trong tim mỗi người

Người ta không nhìn ra được con người tôi ở trên đó ngoài những bình luận tếu táo và những status ngộ nghĩnh. Người ta không hình dung được, tại sao tôi viết văn mà lại có thể nhảm nhí, lắm khi sến súa ở trên trang mạng xã hội mỗi ngày có cả ngàn người đọc. Một hai ngày tôi đổi một avatar, ngày nào cũng viết một status chọc cười ai đó, hoặc có khi tôi và một cô bạn cứ qua lại châm chích, cãi vã và... tỏ tình với nhau. Có khi cô ấy còn đề nghị chúng tôi... đính hôn trên facebook. Rồi đi biển, tôi sẵn sàng post những tấm hình cởi trần lên cho thiên hạ... "chém", bởi cơ thể tôi không đẹp như siêu mẫu và nụ cười nham nhở toe toét như trêu người. Rồi tối nào cũng thấy tôi "check in" ở một quán ăn, quán nhậu nào đó trong thành phố với hình ảnh cầm chai bia hoặc đang bá vai quàng cổ một người cùng bàn. Và hình như ngày nào tôi cũng được ai đó tag một tấm hình có mặt ở một sự kiện hay tiệc tùng.

Đôi khi mọi người buộc cho tôi một hình ảnh quen thuộc, là người viết thì phải xộc xệch lôi thôi một chút, viết ra những điều để thiên hạ nghiền ngẫm chứ không phải để bông lơn, viết những điều sâu sắc mà không được sũng nước, nói những điều cao đẹp, đại loại mà đủ thứ phẩm chất tinh hoa.

Nói chúng họ không chấp nhận được sự nổi loạn của tôi trên facebook bởi họ đã quá quen thuộc với hình ảnh tĩnh lặng của tôi bấy lâu nay và không thể thoát ra được. 


Nhưng, tôi lại tìm thấy tôi trên đó. Đó là cuộc sống của tôi được thể hiện theo một cách khác. Và nếu không có những điều đôi khi hơi nhảm nhí đó, có lẽ tôi đã không tìm được một cuộc sống thoải mái và cân bằng giữa bộn bề công việc riêng chung, giữa bộn bề âu lo trần thế. Tôi tìm được cho mình sự cân bằng vừa phải. Để chạy mà không ngã...

Cuộc sống của tôi đã từng có lúc biến động tưởng như gục ngã. 

Khi ngoài 20 tuổi tôi đã dường như bị cướp hết tất cả và tôi đã tìm đến một liều thuốc an thần để ngủ một giấc thật sâu, nhưng ông trời không cho tôi làm như vậy và bắt tôi tiếp tục phải sống. 

Tôi mang theo hai bộ quần áo, chiếc laptop và ra đi. Sự kiêu ngạo, lòng tự trọng bị tổn thương khiến tôi trở thành một kẻ gần như mất trí. Tôi đã cắt mọi ngả đường trở về của mình. Đổi số điện thoại, hạn chế tối đa gặp những người quen cũ, lao đầu vào công việc như một con thiêu thân và triệt tiêu mọi thú vui của cuộc sống thị dân. Có những khi tôi ngủ gục trong quán cà phê mỏi mệt. Và cũng có lúc nhậu mệt lăn lóc bên lề đường, để cố quên đi cảm giác mình đang bơ vơ trong thành phố gần mười triệu người.

Tôi khi đó không có bạn bè , không có tình yêu, không có gì cả.

Nhưng, có một chiều, tự dưng tôi nổi hứng về nhà, tạt qua khu chợ của công nhân, mua rau và cá về tự nấu ăn. Lần đầu tiên khói bếp bay trong căn chung cư. Lần đầu tiên tôi bần thần đứng ngó qua cửa sổ, nhìn về trung tâm thành phố, thấy lấp lánh ánh sáng, như một khuôn mặt khác sau một ngày sầm sập xô bồ. Từ đó, tự dưng tôi có một thói quen, ngày nào cũng ngồi trên chiếc ghế ở quầy bar, buổi tối ngồi ngắm đèn, buổi sáng uống trà ngồi ngắm bầu trời và cây lá, thấy cuộc sống dịu lại. Tôi bắt đầu nhận ra, dường như điều lớn nhất mà chúng ta đi tìm, không phải ở đâu đó xa xôi, mà ở chính trong lòng mình.

Có những thói quen mà tôi không bao giờ bỏ được như tụ tập bạn bè, tán gẫu chuyện trò, trà đá, hay cả việc lên facebook mỗi ngày cũng vậy. 
Nhưng, dường như khi bước vào tuổi ba mươi, mọi thứ được nhận chân rõ rệt hơn, và tôi bắt đầu nhận ra mình nên có những khoảng không riêng, nếu muốn có được sự cân bằng. Sự cân bằng ấy là không gian tĩnh lặng ở trong lòng ta. Dù ta có ở chốn lao xao nào, thì sự tĩnh lặng đó là mặt hồ phẳng, không có gì xuyên thấu. Nó sẽ giúp chúng ta không còn phân vân khi chạy trên con đường mà mình đã chọn.

Và dường như khi bạn ba mươi tuổi, thì mọi thứ đã là căn cốt trong con người bạn, từ tâm tính cho đến cách sống, cách nghĩ, khó mà đổi thay. Cái cần chính là sự thích ứng với mọi môi trường, để ở giữa chốn lao xao, ta vẫn được là ta, bình thản.

Mới đây tôi xem một bộ phim của đạo diễn Vũ Ngọc Đãng làm về những thân phận làm điếm ở Sài Gòn. Bộ phim khai thác đến tận cùng nỗi cô đơn của những con người không có cơ hội đổi thay số phận, sống bên lề cuộc sống và luôn sẵn sàng chấp nhận những gì là mưa gió nhất của cuộc đời. Sự bi đát, sự áp bức, nỗi nhục và cả sự bất cần đã khiến những con người ấy đẩy mình vào những vết trượt không kiểm soát được.

Vị đạo diễn này đã đặt các nhân vật của mình trong một môi trường mất cân bằng nhất, để từ đó khai thác những nỗi đau số phận. Nhưng dường như, chính Đãng cũng nhận ra rằng, nếu cứ đẩy những con người ấy xuống vực, thì bộ phim cũng sẽ mất đi một điểm sáng cần thiết, kéo mọi thứ cân bằng trở lại trong sự xô lệch quá dài.

Thế nên, chi tiết đắt giá nhất, gây xúc động nhất cho người xem chính là hạnh phúc nhỏ nhoi của chàng câm tên Cười với chú vịt được anh ta tự ấp trứng và nuôi lớn lên. Cuộc sống của Cười, tình yêu của Cười bên chiếc ghe nát, phía bên kia sông là những tòa nhà chọc trời lộng lẫy, vừa tương phản vừa bình thản, như một lẽ tất nhiên. Nó như một ly nước xoa dịu, vừa đủ mát vừa đã khát. Sự cân bằng tự nhiên...

Tôi đọc đâu đó rằng, nếu bạn muốn đi thật nhanh thì bạn phải biết cách từ từ. Cách sống từ từ chính là cách nhìn nhận mọi thứ chính xác, để không vấp ngã, không thất bại, không phải làm lại, bạn sẽ cán đích sớm hơn. Âu đó cũng là một câu chuyện về sự cân bằng. Cân bằng ở trong lòng người, chứ không phải xốc nổi trên bề mặt...

Bạn có thể ghét tôi nhảm nhí, sến súa hay nổi loạn trên mạng xã hội. Bạn có thể đánh giá tôi ăn chơi quần quật, tiệc tùng liên miên. Nhưng điều đó không làm tôi đau đớn hay khổ tâm. Vì tôi biết mình là ai trong cuộc sống đó. Vì tôi đã chọn cho mình một con đường. Để có thể sống đơn giản và thanh thản...















________________________________________________________
Xem thêm 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét